“Đường Ân, em không thể tiếp tục như vậy được nữa!”
Giọng nói của Kỷ Du Du hơi yếu ớt, lại mang theo kiên định: “Mấy ngày nay em đã khoẻ lại rồi, em muốn ra ngoài làm việc!”
“Làm việc?“ Đường Ân nghiêng đầu, nhìn cô bằng ánh mắt trêu ghẹo.
Kỷ Du Dụ gật đầu thật mạnh: “Ừm! Em không. ể giống như bây giờ nữa, nhất định phải có… phải có năng lực ở bên anhl”
Đường Ân thấy cô nói xong, tuy đỏ bừng hết cả mặt nhưng vân ngẩng đầu nhìn chảm chäm vào anh.
To gan quá nhỉ?
Anh mím môi nở nụ cười, cố ý nhỏ giọng nói: “Vậy sao..”
Em đã tìm được công việc rồi, hơn nữa còn ở ngay gần đây, lúc đi học cũng có thể vừa học vừa làm, sẽ không ảnh hưởng đến thành tích của em đâu!” Kỷ Du Du nói xong lại cúi đầu vân vê góc áo của mình: “Có lẽ… có lẽ sẽ về muộn một chút!”
“Về muộn một chút? Làm gì? Đường Ân hơi ngơ ngác “Là một đơn vị dạy học, em đã nói chuyện trước rồi, bây giờ chỉ còn đợi phỏng vấn thôi… Chừng tám giờ sáng.
ngày mai em sẽ đi qua đó! Anh cũng biết đấy, em luôn có tâm nguyện với việc dạy học, lúc trước cũng từng làm.
gia sư, cũng thích công việc thế này!” Kỷ Du Du càng nói càng không có sức lực.
Đường Ân cười: “Được, nhưng mà em phải đảm bảo một chuyện!”
“Cái gì?” Kỷ Du Du ngơ ngác ngẩng đầu.
Đường Ân ra vẻ trầm ngâm, cười xấu xa nói: “Không được thay lòng đổi dạ, không được tiếp xúc với đồng nghiệp nam!”
“Ôi chao..” Kỷ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704039/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.