Đường Ân hơi ngẩng đầu, ngạc nhiên phát hiện lại có thể là Thẩm Như Hinh.
Trên mặt người phụ nữ này vẫn còn ba đường thuốc màu, nhìn qua cực kỳ hoang dã, hơn nữa lúc nói chuyện, trong mắt còn mang theo thần sắc không cho người khác chống lại.
“Hơ..” Trên mặt Đỗ Hải Tân lộ vẻ dữ tợn, lấy súng lục từ trong ngực ra: “Tôi nói rồi, hôm nay đừng ai muốn ngăn tôi, ai dám ngăn tôi lại thì đừng trách tôi không khách sáo!”
Mặt Thẩm Như Hinh dần trầm xuống: “Đội trưởng Đỗ, anh muốn nổ súng à?”
“Ai dám ngăn tôi lại thì tôi sẽ nổ súng với người đó, đừng trách tôi không nhắc nhở trước!” Đỗ Hải Tân rống lớn một tiếng, hung hãng nhìn một vòng xung quanh: “Đừng tưởng nhà họ Thẩm các người thật sự có thể một tay che trời!”
“Tôi cứ muốn một tay che trời đấy! Tôi muốn xem thử một đội trưởng như cậu có thể làm gì tôi?” Tiếng quát lớn của Thẩm Từ Vũ vang lên từ sâu trong hành lang.
Sắc mặt Đỗ Hải Tân hơi thay đổi, cắn răng nhìn chảm chằm về phía đó.
Tiếng bước chân đần vang lên, Thẩm Từ Vũ đã đi tới từ xa, tay ông ấy còn đẩy bà Thẩm đang ngồi trên xe lăn Sắc mặt của bà Thẩm đã tốt hơn một chút, có thể nhìn thấy trên mặt có nét hồng hào, có lẽ là được bệnh viện cấp cứu, tình trạng sức khoẻ đã có chuyển biến tốt đẹp.
Phía sau Thẩm Từ Vũ là mười mấy binh sĩ súng vác vai, đạn lên nòng nhanh chóng xông vào.
Ào ào ào.
Không đợi Thẩm Từ Vũ lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704031/chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.