“Sao lại thế này?” Đồng Quân Hựu giật mình, không nhịn được trợn to mất: “Sao lại có quân đội tới đây?”
Sắc mặt ông lão áo xám cũng thay đổi, đường phía trước đã bị chặn kín, từng cái đại bác nhắm chính xác Vào Xe.
Trên mười mấy chiếc xe thiết giáp được lắp pháo chống tăng.
Chỉ cần những đại bác này bắn ra một viên đạn pháo, ngay cả xe tăng cũng có thể bị tiêu diệt, đừng nói chỉ là một chiếc xe thương vụ.
Sắc mặt Đồng Quân Hựu trở nên xanh mét, túm lấy tóc Đường Ân, trên mặt mang theo hoảng sợ và phẫn nộ: “Cuối cùng mày đã tìm ai? Sao mày có thể dẫn quân đội tới đây?”
Đường Ân cũng không ngờ sẽ có quân đội đến, nhưng lúc nhìn sang Đồng Quân Hựu thì lại bật cười ha hả.
“Cuối cùng mày muốn làm gì?” Đồng Quân Hựu điên cưồng rống to.
Lúc này, Thẩm Từ Vũ từ trên xe quân đội bước xuống: ‘Thẩm Hàn Lâm và Thẩm Như Mãn cũng xuống xe, hai chị em nhìn về phía xe của Đồng Quân Hựu, ánh mắt lạnh lẽo.
“Ba, là chiếc xe phía trước, khi nãy Như Hinh đã nói với con là mẹ đã được bọn họ thả rồi, nhưng kẻ bắt cóc vẫn còn ở trên xe..” Thẩm Như Mẫn căm hận nói, chỉ vào.
chiếc xe phía trước: “Trên xe có một con tin, nhưng con cảm thấy chúng ta không thể để những phần tử phạm pháp này rời đi được, cho dù xe có con tin, chúng ta cũng không thể cúi đầu trước kẻ bắt cóc, nếu không sẽ có nguy hiểm với xã hội!”
Sắc mặt Thẩm Từ Vũ lạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704025/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.