“Không thành vấn đề, Đường yêu quý của tôi, bây giờ tôi đã không kiềm chế được muốn gặp cậu, muốn uống với cậu một ly rồi!”
“Tốt nhất là cậu hãy chuẩn bị tâm lý thật tốt đi, nếu xảy ra chuyện gì, tôi cho cậu đẹp mặt!” Đường Ân lạnh lùng quát to.
Yên tâm, một Đồng Quân Hữu nhớ nhỏ, người của Dạ Vương tôi đã ra tay, tuyệt đối sẽ khống để ông ta chạy thoát đâu…
Đường Ân cúp điện thoại, xoa đầu mày.
Kiến trúc Song Kiều là công ty mà Đồng Quân Hựu đầu tư, cũng coi là có chút danh tiếng ở thành phố Giang, quan trọng nhất là công ty này gần như cạnh tranh tất cả các hạng mục với kiến trúc Hưng Thái mà Đường Ân đầu tư.
Lần thứ hai kiến trúc Song Kiều kêu gọi đầu tư, vậy có nghĩa là công ty này đang tăng thêm cường độ ở hạng mục nào đó, từ đó đe dọa đến kiến trúc Hưng Thái ở một hạng mục nào đó.
Đường Ân vừa mới đầu tư vào kiến trúc Hưng Thái, nếu bị kiến trúc Song Kiều chèn ép, tình thế này chắc chắn sẽ không vui vẻ gì.
Vốn dĩ hai công ty đã là đối thủ, lần cạnh tranh này đã ở thế tất nhiên, mà chiêu đầu tư này của Đồng Quân Hựu, cũng đặc biệt nhằm vào anh. Còn bất động sản An Gia và bất động sản Thanh Nọc, cũng có rất nhiều hạng mục trùng nhau.
Một tay Đường Ân gõ bàn trà, trong đầu điên cưồng lóe lên vô số suy nghĩ.
Khi Kỷ Du Du xuống tầng, vẫn không hề quấy rầy Đường Ân, Hồ Tùng cũng không gọi Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1704006/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.