"Dượng, dượng muốn làm gì?” Kỷ Du Du hoảng hốt la lên, co người vào trong góc, sợ sệt nhìn cảnh này.
Trương Hán đã bò lên giường, cười bỉ ổi: “Du Du à, lúc trước dượng cũng không ngờ con lại xinh đẹp thế, dù sao con ở trong thành phố cũng bị người ta ngủ rồi, thêm dượng cũng chẳng sao đâu, chắc chắn dượng sẽ yêu thương con thật tốt.”
“A... Ông đừng có tới đây!” Kỷ Du Du sợ hãi tới mức liều mạng kêu to.
"Mày còn dám kêu?" Ông ta nổi giận, không ngờ Kỷ Du Du bình thường nhát gan lại phản kháng dữ dội vì chuyện này như thế, vội vàng tát một cái: "Ai cho mày kêu? Ai cho mày kêu hả?”
Chát chát chát...
Kỷ Du Du bị đánh đến trước mắt biến thành màu đen, sợ tới ôm chặt lấy mình, nước mắt liên tục rơi xuống.
"Tự tìm đường chết! Ở trong thành phố không biết đã ngủ với bao nhiêu người rồi, ở chỗ tạo còn giả vờ trung trinh nữa hả? Đừng tưởng ông đây không biết, mấy ngày nay mày trở về tao đã biết mày giống mẹ mày năm đó rồi, chắc chắn là bị người trong thành phố ngủ chán, sau đó xem như chiếc giày rách mà ném đi, mày cho rằng tạo không nhìn ra sao? Ở trong thành phố cho người ta thì được, cho dượng mày thì không được hả?” Trương Hán nắm lấy cổ tay Kỷ Du Du, kéo cô ta tới, tiện tay xé áo cô ta: “Hôm nay ông đây muốn ngủ với mày, tao muốn xem ai có thể ngăn cản được?”
“Dượng... đừng mà, tôi xin ông tha cho tôi đi.” Kỷ Du Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703980/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.