"Ồ?" Rodin lộ ra nụ cười khiêm tốn, nhìn qua rất nho nhã lễ phép: "Làm sao cô có thể làm được?"
"Tôi chỉ hỏi, anh có muốn cô ta hay không thôi?" Kim Địch cười
khiêu khích.
Rodin nhìn Kim Địch từ trên xuống dưới, ý cười trong mắt càng đậm hơn, đến gần nói bên tai Kim Địch: "Tôi muốn cô ta, tôi cũng muốn cô, cô nói làm sao bây giờ đây?"
Tham vọng không nhỏ nhỉ!" Kim Địch cười ha ha, đối diện với anh chàng đẹp trai này, cũng rất có thiện cảm.
"Tôi vẫn luôn có tham vọng với những cô gái xinh đẹp như vậy, nhất là những người xinh đẹp như cô, quả thật có thể khiến tôi phát điên!" Rodin theo bản năng bước đến bên cạnh Kim Địch, đầu lưỡi trong miệng nhẹ nhàng liếm vành tai xinh xắn của Kim Địch.
Thân thể Kim Địch run lên, ánh mắt quyến rũ: "Anh thật biết nói chuyện! Đợi lát nữa tôi đuổi chàng trai chướng mắt bên cạnh cô gái kia đi rồi, lúc đó anh nắm chắc cơ hội, tôi tin rằng với thân phận và gương mặt của anh, muốn giam cầm một cô gái, hắn là dễ như trở bàn tay!"
"Vậy thì cảm ơn cô, cô gái thân yêu của tôi." Rodin cười một tiếng, giơ ly trong tay lên, nhìn qua rất tao nhã và lịch thiệp.
"Cổ lên!" Kim Địch cười quyến rũ, lắc lư thân hình, xoay người quay lại bàn của Lô Tiên Lâm.
"Thú vị đấy!" Rodin nhìn bóng lưng xinh đẹp của Kim Địch, liếm
mỗi nói, trong mắt lộ ra nụ cười xấu xa.
"Lão Lô này, ông thật là phúc lớn không cạn, có thể gặp được cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703965/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.