“Cô cho tôi cách liên lạc đi, tôi sẽ chọn một bạch mã hoàng tử cực kỳ tốt cho cô! Nếu còn không hài lòng, tôi cảm thấy tôi có thể làm bạn trai của cô, có thế nào thì cũng được hơn người nằm trên giường kia đúng không?” Đỗ Kiến Vỹ nở nụ cười phóng đãng, nhìn chảm chăm gò má trắng như ngọc của Bùi Nhược, đáy lòng mơ hồ hơi hưng phấn.
Trong lòng anh ta hiểu rất rõ một vài vấn đề trên xã hội, ví dụ trong mắt nhiều người, nghề bác sĩ này luôn mang theo một vài quầng sáng vĩ đại, rất dễ đem lại cảm giác.
gần gũi.cho người ta. Hơn nữa người bệnh còn ở trong.
tay bọn họ, thỉnh thoảng anh ta đưa ra yêu cầu như thế, cho dù người nhà của bệnh nhân không vui cũng sẽ không trở mặt ngay tại chỗ với anh ta.
Đường Ân quay lại, nhìn Nguyễn Thấm đứng trước mặt, trong lòng không gợn sóng chút nào. Cô gái mà trước đây anh từng coi như tính mạng, bây giờ đứng trước mặt anh gần như chẳng có gì khác với những người khác.
“Đường Ân, tìm chỗ nào ngồi một lát đi!” Nguyễn Thấm nhìn gương mặt Đường Ân, có cảm giác xa lạ mà quen thuộc.
“Muốn nói gì nói luôn ở đây là được rồi, bạn gái tôi còn đang đợi!” Đường Ân nhíu mày.
“Được!” Trong lòng Nguyễn Thấm cực kỳ phức tạp, vuốt tóc mình, áy náy cười “Đường Ân, tôi chuẩn bị rời đi… Tôi có cơ hội làm sinh viên trao đổi với một trường đại học ở nước ngoài, cho nên có thể lần này sẽ đi một thời gian…” “Giữ gìn sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703929/chuong-130.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.