“Xong rồi, xong rồi..” Kỷ Du Du đứng tại chỗ, đôi mắt đã trở nên trống rỗng, cô cảm thấy mặt Đường Ân ngày càng đến gần, gần như sắp dán lên mặt mình.
Đường Ân khép hờ hai mắt, đã hơi cúi người xuống.
Rất mềm! Có cảm giác như bánh nếp vậy! Đường Ân hôn nhẹ một cái, sau đó cười ngẩng đầu, trên mặtqng theo vẻ say mê; ” Kỷ Du Dưvào lòng.
Anh có thế cảm nhận được thân thể cô hơi run lên, hình như tay chân đều trở nên cứng đờ, cả người siết chặt lại, trợn mát há mồm đứng tại chỗ, đôi mất thoáng chốc.
không còn tiêu cự! Tình hình gì thế? Kỷ Du Du cảm thấy sắc mặt mình trở nên trắng bệch, sau đó Đường Ân buông cô ra, dùng hai ngón tay véo gò má cô rồi xoay người đi lên lầu.
Trong tai nghe vang lên giọng nói hơi bối rối của Mạnh Quán: “Du Du… Du Du? Sao cậu không trả lời? Cậu sao.
thế?” “Anh ấy..” Mặt Kỷ Du Du lập tức đỏ lên, lầm bầm: “Anh ấy hôn tớ..” “Hả?” Mạnh Quán ở đầu bên kia điện thoại cũng cảm thấy tim đập nhanh lên: “Vậy phải làm sao đây?” vậy phải làm sao đây?” Kỷ Du Du ngơ ngác đứng trước cửa.
Lúc đầu là định chất vấn tên kia, sao đột nhiên bị anh sàm sỡ rồi? Sao lại trở thành như thế chứ? “Kỷ Du Du?” Trên lầu vang lên giọng nói của Đường Ân.
Thân thể cô run lên như con thỏ nhỏ đang hoảng sợ, sợ đến mức vội vàng xông lên lâu. Vào lúc gặp Đường Ân, cô sợ tới mức bước nhanh hơn, mở cửa phòng mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703918/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.