“Có mang!” Viên Chi Am hơi đỏ mặt, cúi đầu thẹn thùng nói.
Đường Ân vỗ tay thành tiếng: “Tốt quái” Viên Chi Am nhìn thấy bộ dạng Đường Ân như vậy, không kiềm chế được giễu cợt trong lòng, thứ như đàn ông, bất kể là lớn tuổi hay ít tuổi, trong lòng đều có ý đồ xấu xa.
Thảo nào có người nói, đàn ông là sinh vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới, quả nhiên không sai một chút nào.
“Vậy chúng ta đi thôi?” Đường Ân mặt mũi hớn hở nói.
“Được!” Viên Chi Am nhẹ nhàng đáp lại một tiếng, trên mặt lộ vẻ nũng nịu, thật sự khiến người ta vô cùng say mê.
Đường Ân đi đằng trước, động tác nhanh nhẹn, gần như là chạy chậm suốt dọc đường đi.
Viên Chi Am đi theo sau lưng, nhìn thấy Đường Ân hào hứng như vậy, trong lòng càng đắc ý và cười lạnh. Bất kể như thế nào, từ đầu đến cuối người đàn ông này đều không trốn ra khỏi bàn tay mình được, miễn là lăn lên giường xong, sau này sẽ phải ngoan ngoãn nghe lời mình! Một đường đi xuyên qua ngõ nhỏ, hai người nhanh chóng lên tầng.
Mười mấy phút sau, sắc mặt Đường Ân tối sầm: “Cô bị thiểu năng à? Bảo cô Q nó, cô lại ấn cái nút đấy? Chỉ toàn trói buộc! Chỉ toàn vướng chân! Tại sao cô lại ngu xuẩn như vậy chứ?… Thế này mà cũng thua được sao? Ông đây vượt thần rồi, cô lại tặng cho đối phương hơn hai mười người?” Trong đầu Viên Chỉ Am trắng xóa, nhìn màn hình vi tính trước mặt, cô ta cảm thấy có phải mình đi nhầm chỗ rồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703884/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.