Sắc mặt Lâm Lập Quốc cứng đờ, cẩn thận đứng dậy, cảm thấy giống như có thứ gì nghẹn trong cổ họng, không nói được một câu nào.
“Cậu Đường…” Bùi Hạc khom người, lùi sang bên cạnh hai bước, có điều vẫn liếc mắt nhìn Bùi Nhược đầy hàm ý.
Bùi Nhược không để ý đến anh ta, chỉ khoác cánh tay Đường Ân.
Đường Ân cười gật đầu, nhìn Lâm Lập Quốc: “Sếp Lâm, ra giá đi, bát mì một trăm nghìn của anh khi nào thì lên được thế? Bây giờ tôi sẽ bảo Vu Vĩ Nhân dặn nhà bếp, sau khi tiền của anh được đưa đến, tôi sẽ ăn ngay…” Sắc mặt Lâm Lập Quốc đỏ bừng, lòng hơi ảo não, thân phận của người trước mặt này tuyệt đối không tâm thường, ban nãy mình nói như vậy, quả thật hối hận đến mức muốn tìm cái lỗ để chui xuống.
“Cậu Đường… Nói đùa! Nói đùa!” Lâm Lập Quốc cười gượng mấy tiếng.
Mì sao? Lâm Lập Quốc hận không thể để bản thân mình ăn một bát mì ngay bây giờ, làm mình nghẹn chết luôn đi.
Anh ta chỉ biết rằng lần này thật sự xong đời rồi! Cho dù Đường Ân không thèm để ý đến, Bùi Hạc tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho anh ta.
“Tôi không nói đùa!” Sắc mặt Đường Ân lập tức lạnh đi: “Trông tôi giống đang nói đùa lắm à?” Người Lâm Lập Quốc cứng đờ, tay chân lạnh ngắt, suýt nữa xụi lơ ngã xuống mặt đất.
Từ Cương ngồi yên cúi đầu, ngay cả can đảm ngẩng đầu lên cũng không có. Anh ta còn tưởng Đường Ân sẽ nhờ anh ta giúp đỡ tìm kiếm một số tổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703876/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.