Đường Ân! Ánh mắt mọi người hơi quái dị, khi nhìn về phía Đường Ân đều hơi nhíu mày lại.
Tại sao lại là người này? Buổi đấu giá tối nay, gần như Đường Ân nổi bật nhất chỗ này rồi, chỉ cần anh nhìn trúng thứ gì đó đều sẽ đưa ra giá cực kỳ cao.
“Anh Đường Ân, anh có hiểu ý nghĩa của món đồ đấu giá cuối cùng này không?” Người đẹp chủ trì nở nụ cười chuyên nghiệp, nhìn về phía Đường Ân.
Đường Ân nhẹ nhàng gật đầu, không nói thêm gì.
“Đường Ân, chuyện này chúng ta không có hy vọng gì, đừng nên tham dự vào thì hơn!” Bùi Nhược đứng bên cạnh nhỏ giọng nói.
Đường Ân cười một tiếng, đè cổ tay Bùi Nhược xuống: “Chưa hẳn đã không có hy vọng, chúng ta cứ thử một lần trước đã, nếu không cũng đã đến đây rồi, dù sao cũng chẳng thể ngồi không được đúng không?” Bùi Nhược ngẩn người, trên mặt lại lộ ra nụ cười phức tạp, sinh viên này rốt cuộc nghĩ gì vậy chứ? Cái gì gọi là đã đến đây rồi, dù sao cũng chẳng thể ngồi không chứ? Tối hôm nay đã xảy ra nhiều chuyện như vậy mà vẫn còn coi là ngồi không sao? Người khác có thể nói ra lời này, nhưng Đường Ân thì không thể nói như vậy được, tối hôm nay anh đã đủ nổi bật rồi! “Đường Ân, chuyện này đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, thứ người ta muốn là một cơ hội gặp được bác sĩ cơi” Trương Cường đứng xa lạnh lùng nói.
Đường Ân quay đầu lại, nghiêng đầu nhìn anh ta: “Đúng vậy, tôi biết, chẳng lẽ cậu không biết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703873/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.