Mạnh Quán ngạc nhiên, dịu dàng hỏi.
“Anh ta đòi tôi chín nghìn tệ…” Kỷ Du Du hơi căng thẳng nói.
Mạnh Quán ngơ ngác, nhìn dáng vẻ ngượng ngùng của Kỷ Du Du không giống đang nói dối lắm, không nhịn được bật cười phì một tiếng: “Anh Đường Ân thật sự đòi cô chín nghìn hả?” “Ừm! Tôi thấy anh ta ghi vào sổ!” Kỷ Du Du ngại ngùng nói.
Mạnh Quán ngạc nhiên, an ủi: “Có lẽ chỉ nói đùa thôi? Anh Đường Ân rất tốt, lúc còn nhỏ chúng tôi còn chơi với nhau nữa!” Kỷ Du Du ngẩng đầu, chớp mắt nhìn Mạnh Quán, cảm thấy anh Đường Ân cô †a nói không cùng một người với Đường Ân mình quen.
Rất tốt à? Hình như đúng là rất tốt! Ngoài keo kiệt, bủn xỉn còn có hơi vô lại, hình như không còn gì nữal “Tôi hiểu anh Đường Ân, anh ấy rất thích giúp người, ví dụ như để cô ở lại nhà mình đó…” Mạnh Quán cười, nhìn cực kỳ xinh đẹp.
Kỷ Du Du ngơ ngác: “Không phải cần đóng tiền thuê nhà à?” “Đóng tiền thuê nhà?” Vẻ mặt Mạnh Quán hơi cứng đờ: “Vậy… sẽ không thu quá nhiều của cô đâu, tôi hiểu anh Đường Ân mài” “Ừm, tàm tạm, mỗi tháng tôi chỉ nộp một phần mười, ba mươi nghìn thôi…” Kỷ Du Du ngẫm nghĩ, thở nhẹ nói.
Mạnh Quán ngẩn ra, đôi mắt long lanh hơi mơ màng, gượng cười: “Đúng là không nhiều lắm..” Tiền thuê nhà ba mươi nghìn, nghĩ gì vậy? Sao Đường Ân này khác với anh Đường Ấn trong ấn tượng của mình nhiều thế? Mạnh Quán vội vàng ném đi ấn tượng trong đầu, ra hiệu cho Kỷ Du
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703864/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.