Đường Ân nhìn Vương Nhuy, vẻ mặt lạnh lùng, u ám nói: “Lần này tôi cũng muốn xem cô chết thế nào!” Vương Nhuy vốn tràn đầy khí thế, nhìn thấy vẻ mặt của Đường Ân lại thầm rùng mình một cái! Cô ta chưa từng có cảm giác này bao giờ, như bị một con mãnh thú nhìn thẳng vào vậy, khiến cô ta sợ đến muốn run rẩy.
“Ba, là cậu ta…” Vương Nhuy khóc lóc quay đầu, giấu cảm xúc lo lắng kia vào sâu trong đáy lòng, chỉ vào Đường Ân: “Cậu ta không phân biệt phải trái, đánh con, mặt của con hu hu..” “Ai dám đánh con gái tôi, hôm nay tôi sẽ phế người đó!” Vương Thanh Sơn thấy Vương Nhuy uất ức khóc lóc thì giận tím mặt xông lên.
“Anh Vương, là sinh viên đại nghịch bất đạo này, cậu ta không chỉ đánh con gái anh, ngay cả giáo viên cũng đánh luôn, người điên cuồng như thế không xứng ở lại trường học!” Dương Cầm hùng hổ chỉ vào anh.
Vương Thanh Sơn bước nhanh tới, giơ tay muốn tát anh một cái.
Bàn tay của ông ta còn chưa đánh xuống đã bị dì Vân bắt lấy, Đường Ân lợi dụng sơ hở giơ tay lên muốn đánh Vương Thanh Sơn; Cổ tay Đường Ân còn chưa kịp hạ xuống thì Vương Nhuy đã nhào tới.
Anh vội hất Vương Nhuy ra, lại giơ tay lên.
Vương Thanh Sơn lập tức ngơ ngác, không thể ngăn lại lửa giận trong lòng được nữa: “Thằng ranh con, mày còn dám đánh trả hả! Hôm nay tao sẽ giết chết mày! Người đâu, đè thăng nhóc súc sinh này lại cho tôi, hôm nay tôi sẽ phế bỏ hai chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703858/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.