Vô số ánh mắt nhìn về phía Kỷ Du Du, có châm chọc, có giễu cợt, có người lần đầu tiên gặp cô ta nên khiếp sợ đứng yên tại chỗ, vẻ mặt khó tin. Có bạn học đã biết trên mặt Kỷ Du Du có mụn mủ từ trước, cho nên cũng không bất ngờ, chỉ ôm suy nghĩ hóng chuyện nhìn cảnh này.
Kỷ Du Du đứng tại chỗ, cúi đầu, nước mắt tràn khỏi mi, rơi xuống bàn học.
Đường Ân lạnh lùng, trong mắt xuất hiện vẻ nguy hiểm.
“Anh nhìn kỹ đi, đây là Kỷ Du Du của lớp chúng em, vẻ ngoài xấu như thế cũng là người anh muốn tìm sao?” Vương Nhuy buông xuống tất cả dè dặt, lớn tiếng kêu lên.
Vương Ngạn Siêu thoáng ngẩn người, sau đó cười đi tới: “Bạn học Kỷ Du Du, tôi đã thích em rất lâu rồi!” Cả phòng học vô cùng im lặng, yên tĩnh như đã đứng hình vậy.
Chuyện gì vậy? Vương Ngạn Siêu lại tỏ tình? Đây thật sự là Kỷ Du Du mà Vương Ngạn Siêu muốn tìm ư? “Không thể nào!” Vương Nhuy thấy cảnh này thì khó tin lắc đầu: “Tại sao anh lại muốn tìm cô ta chứ? Cö ta xấu như vậy sao mà xứng với anh? Dựa vào cái gì mà anh phải tìm cô ta?” Cuối cùng Vương Ngạn Siêu cũng chịu nhìn Vương Nhuy, nhíu mày: “Tôi tìm ai cần cô nói với tôi à? Cô ấy có xấu hay không chẳng lẽ tôi không biết sao?” Vương Nhuy sửng sốt, sắc mặt thoáng chốc tái nhợt.
Vương Ngạn Siêu hừ lạnh: “Trong mắt tôi, cho dù Kỷ Du Du có trở thành thế nào cũng là cô gái xinh đẹp nhất!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703853/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.