“Bỏ đi, tôi chỉ có chút bản lĩnh thôi, không nên múa rìu qua mắt thợ thì hơn!” Đường Ân cười.
Trên bàn dần dần có mùi thuốc súng.
“Nếu đã hiểu âm nhạc, còn có cơ hội tốt như thế, sao có thể bỏ qua được chứ?” Vương Ngạn Siêu lôi kéo, trên mặt mang theo nụ cười lạnh: “Người không thể chỉ nói mà không luyện được? Nếu cậu đã cảm thấy tôi đàn có khuyết điểm thì có thể lên đàn một khúc…” Xung quanh lập tức trở nên im lặng, không ít người đều nghe thấy lời của anh.
Có người nói Vương Ngạn Siêu đàn có khuyết điểm? Khúc nhạc hay như thế lại có khuyết điểm? Người đó là ai vậy? Có biết nghe nhạc không? Hiểu nghệ thuật không thế? Tiếng ầm ï dần vang lên, không ít người đều nhìn Đường Ân bằng ánh mắt chán ghét.
Trong hai trường đại học, Vương Ngạn Siêu gần như tương đương với thần tượng ngôi sao, qua mấy năm nay không ngừng diễn tấu đã có được rất nhiều fan. Nhiều người người có mặt ở đây đều từng nghe anh ta đàn, coi anh †a như một phần trong sinh mệnh. Đột nhiên có người nói thần tượng của mình có khuyết điểm, sao những người này có thể bỏ qua cho anh được? “Các bạn học, tôi cũng không ngờ sẽ có người cảm thấy khúc piano tôi đàn có chút khuyết điểm. Nhưng nếu bạn học Đường Ân đã nói thế, chắc hẳn trình độ âm nhạc của cậu ấy rất cao, không bằng chúng ta để cậu ấy diễn tấu một khúc nhé?” Vương Ngạn Siêu nhìn các bạn học trong hội trường, tuy ngoài mặt đang cười tươi nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703839/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.