Đường Ân thấy dáng vẻ này của cô ta thì suýt chút giận đến bật cười: “Tôi đáng sợ lắm à?” “Không… không có!” Kỷ Du Du cúi đầu nói, sau đó lén nhìn anh một cái. Tuy Đường Ân không phải cực kỳ đáng sợ, nhưng nụ cười trên mặt anh khi nấy lại khiến cô cảm thấy hơi không quen, cứ thấy hình như mình sắp bị lừa.
“Thế này nhé, tôi thuê một căn nhà ở bên-ngoài, đúng lúc cô cũng vừa xuất viện cần chăm sóc một chút, có thể ở chỗ của tôi trước! Nhà của tôi bên kia khá rộng, không đến mức khiến cô không có chỗ ở đâu!” Đường Ân vung bàn tay to lên.
“Không được!” Kỷ Du Du cúi đầu.
Đường Ân nghiêng đầu nhìn: “Yên tâm, tôi cũng không phải người xấu gì, nếu lo lắng vì tiền thuê nhà, cô có thể trả một phần mười tiền thuê hàng tháng cho tôi là được, tôi cũng không đòi nhiều!” Kỷ Du Du hơi do dự, nếu thật sự chỉ là một phần mười tiền thuê nhà, vậy cô ta vẫn có thể lo được.
Đường Ân cười, đưa tay ngăn một chiếc xe taxi lại, sau khi báo vị trí thì tựa lên chỗ ngồi.
Tuy thành phố Giang ở trong nước không tính là đô thị loại một, nhưng cũng đã gần cập đô thị loại một. Ở đây chẳng những giao thông tiện lợi, phong cảnh và không khí cũng không tệ, có thể coi là một thành phố thích hợp cư trú, cho nên rất nhiều người vùng khác sẽ đến đây tranh giành mua nhà ở thành phố Giang.
Đây cũng là lý do khiến giá nhà đất của thành phố Giang tăng mãi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703833/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.