Trong phòng bệnh chất đầy quần áo, hình như đều cùng một thương hiệu, nhìn chẳng khác gì tuỳ ý ném trong kho hàng, không hề ngăn nắp chút nào.
Bùi Hạc ăn mặc cực kỳ bình thường, trông như ông anh bán hàng vỉa hè vậy, không hề có hình tượng của nhà kinh doanh. Cái này còn chưa phải quan trọng nhất, quan trọng là lúc này Bùi Hạc đang khom người đối diện với Đường Ân, còn Đường Ân nằm bắt chéo chân trên giường bệnh, hình như đang chơi game? Từ Cương kinh ngạc nhìn cảnh này, há to miệng, không biết nên nói gì cho phải.
Đường Ân quay đầu liếc nhìn Từ Cương, nhẹ cau mày: “Có chuyện gì à?” Từ Cương nuốt nước miếng, không biết nên nói gì: “Tôi… tôi đến đây tìm anh Bùi Hạc!” “Tìm anh kìa?” Đường Ân thuận miệng nói với Bùi Hạc.
Bùi Hạc ngoan ngoãn trả lời: “Khi nấy đúng là có gọi điện thoại cho anh ta, muốn hỏi số phòng bệnh, sau đó Bùi Nhược nói với tôi nên tôi đi thẳng đến đây luôn, không ngờ anh ta cũng đến theo!” “ÔI” Đường Ân gật đầu.
Từ Cương hít một hơi thật sâu, cười gượng: “Nếu mọi người đang bận thì tôi ra ngoài cửa đợi một lát!” Đường Ân gật đầu, không nói thêm gì.
‘Từ Cương cung kính kéo cửa phòng, đáy lòng dâng lên sóng to gió lớn.
Bùi Hạc là ai, anh ta hiểu hơn bất kỳ ai.
Hai người vốn là bạn học cấp ba, cho nên biết rõ tính cách của nhau, anh ta biết con người Bùi Hạc luôn cực kỳ kiêu ngạo, không quan tâm đến bất kỳ ai.
Nhưng hôm nay thật sự khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703831/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.