Vấn đề liên quan đến Lâm Sở Sở, Đường Ân cũng cảm thấy hơi đau đầu, cô gái này thật sự rất đáng quá, Đường Ân thật sự không có cảm tình gì với cô ta.
“Nói sau đi!” Đường Ân trầm mặc.
Bùi Nhược gật đầu, đột nhiên lại bật cười đúng lúc này, cười đến mức run rẩy: “Cậu biết không? Dáng vẻ lo lắng vừa nấy của cậu cũng thật là đẹp trai!” Đường Ân hơi kinh ngạc rồi bật cười lắc đầu.
Lúc này, anh thật sự không có tâm trạng nói những chuyện này với Bùi Nhược, chỉ tập trung toàn bộ lực chú ý vào Kỷ Du Du.
“Có muốn cân nhắc một chút không, tôi giới thiệu bạn gái cho cậu nhé?” Bùi Nhược dùng đôi mắt quyến rũ như tơ nhìn Đường Ân.
Đường Ân vẫn lắc đầu: “Tạm thời không cần đâu…” “Không đùa với cậu nữa! Tôi còn có chuyện phải đi giải quyết, buổi tối sẽ quay lại, cậu tự chú ý một chút nhé!” Bùi Nhược cười cười đứng dậy, vẫy vẫy tay với Đường Ân.
Đường Ân tiễn chị ta rời đi, xoay người quay về phòng bệnh.
Kỷ Du Du trong phòng bệnh, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, mí mắt run rẩy, rõ ràng vẫn đang hôn mê.
Đường Ân thở dài, thật sự không biết cô gái rốt cuộc lấy được can đảm từ đâu, hai ngày liên tục lựa chọn tự sát.
Lúc này, ngoài cửa vang lên một tràng tiếng bước chân, cửa phòng bệnh bị đẩy ra.
“Đường Ân, chú cầu xin cháu, cháu giơ cao đánh khẽ mà giúp Sở Sở đi…” Lâm Thành khóc lóc đi vào, bịch một tiếng quỳ xuống mặt đất.
“Chú Lâm, sao chú lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/1703823/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.