Mấy người này không phải đến ăn cơm, mà là đến gây chuyện? Đáy lòng Đường Ân hơi cảnh giác, đứng ở xa xa nhìn một lát, nghe thấy tiếng của Lâm Sở Sở vang lên từ đằng sau.
“Đường Ân, anh đứng đây nhìn gì thế?” Đường Ân quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt lạnh lùng của cô ta, Lâm Sở Sở cực kỳ ghét bỏ nói: “Khách là người anh có thể tùy tiện nhìn được hả? Còn không mau ra sau bếp giúp đỡ? Thật không biết ba tôi nghĩ sao mà có thể mướn người ngốc như anh nữa!” “Đường Ân, vào đây giúp chú một chút!” Lâm Thành ở phòng bếp gọi, dường như đang giảm bớt sự xấu hổ của Đường Ân.
Anh buông khăn lau trong tay xuống, xoay người đi vào phòng bếp. Vào đúng lúc này, bên ngoài vang lên một tiếng
Anh vội vàng quay đầu lại, nhìn thấy ba sinh viên kia đã đứng lên, chỉ vào Lâm Sở Sở, hung hăng chất vấn: “Đây là thứ gì? Đừng nói là cô không biết nhé?” Lâm Sở Sở bị dọa đến ngơ ngác, sững sờ đứng tại chỗ, trong mắt dần xuất hiện hơi nước.
Đường Ân vội vàng đi qua, nhìn thấy trong tay tên bạn học cầm đầu kia lại đang cầm một con ruồi.
“Nhà các người mở tiệm cơm kiểu gì thế?” “Sao ở đây lại có thể có ruồi?” “Hay lắm, điều kiện vệ sinh của các người tệ như vậy lại còn dám mở quán ăn vặt ở đây?” Sở Hạo giận dữ.
Lâm Sở Sở ngơ ngác, đứng tại chỗ nói năng lộn xộn: “Chúng tôi… không thể nào có chuyện này được…” “Không thể nào? Vậy đây là cái gì?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166522/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.