Đường Ân giận đến nổ mắt: “Tôi… có thểi” “Anh có thể?” Nguyễn Thấm há miệng khoa trương, tràn đầy khinh thường: “Anh còn ở đây mạnh miệng à? Anh muốn khoe khoang tới khi nào? Tôi đã biết rõ anh từ lâu rồi, anh hoàn toàn không có tiền, ngay cả cơm cũng sắp ăn không nổi nữa. Anh chỉ là một tên nghèo hèn, hoàn toàn không hiểu tôi muốn sống cuộc sống thế nào. Anh hoàn toàn không biết chí hướng của tôi, anh chỉ là một con rệp trong vũng bùn thôi, anh cảm thấy anh có thể sao?” Đường Ân nghiến răng, tức giận đến trái tim điên cuồng đập nhanh.
“Rời khỏi đây ngay đi, tôi không muốn gặp lại anh nữa, sau này cũng đừng nói chúng ta có quen nhau…” Nguyễn Thấm lạnh lùng chỉ ra cửa trường học.
Trương Cường cười ha hả tiến lên, một bàn tay vỗ lên má Đường Ân, nhỏ giọng châm chọc: “Sao hả? Không phục à? Không phục cũng có cách gì đâu, ai bảo gia cảnh cậu bần hàn chứ? Ai bảo cậu không có tiền chứ? Tiền trong mắt chúng tôi chính là vạn năng, cậu biết không? Tôi có tiền, đêm nay tôi có thể chơi cô ta, cậu thì sao?” Đường Ân siết chặt tay, nhìn chằm chằm Trương Cường.
“Đừng trừng mắt với tôi, cậu cho rằng trừng tôi thì có tác dụng gì?” Trương Cường cười ha hả, lớn tiếng: “Đường Ân, tôi thấy sắc mặt của cậu cũng vàng lắm rồi kìa, đoán chừng mấy bữa chưa ăn cơm rồi đúng không? Nếu không cậu cứ quỳ xuống dập đầu ba cái với tôi, tôi cho cậu mấy thẻ cơm nhé?” Đường Ân ngẩng đầu, lòng như tro
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-day-troi-sinh-tinh-ngong-cuong/166517/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.