Không lâu sau.
Khi đã bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, Lý Thuần Quân cùng Chiêu Dương công chúa đã cùng nhau lựa chọn một khu vực tương đối an toàn rồi ngồi xuống nghỉ ngơi.
Trong khi Lý Thuần Quân đang tiếp tục nghiên cứu mê cảnh thì Chiêu Dương công chúa đã sớm lăn ra ngủ ngon lành bên cạnh hắn. Đây là do Lý Thuần Quân cố tình bắt nàng đi ngủ, vì giấc ngủ đối với nàng mà nói là mười phần trọng yếu.
Đừng quên nàng sở hữu năng lực tiên tri thông qua giấc mơ.
"Ha... Thật phiền toái, mãi vẫn không tính ra được..."
Giữa lúc lâm vào bế tắc, Lý Thuần Quân không nhịn được thở dài một hơi. Đặc biệt là khi bản thân hắn đang được bao quanh bởi hàn khí lạnh lẽo, điều đó vô tình khiến cho tiếng thở dài của hắn càng thêm phần già nua.
Ngắm nhìn đôi bàn tay đang từ từ trở nên nhăn nheo, Lý Thuần Quân biết rõ thời gian của mình đã không còn nhiều nữa. Không còn cách nào khác, hắn đã lựa chọn tìm kiếm sự giúp đỡ của hệ thống như một phương thức tối ưu.
[Giúp ngươi cũng được thôi]
Hệ thống đáp lại lời cầu cứu của hắn một cách rất thản nhiên: [Nhưng mà mê cảnh này cũng không phải quá mức khó giải, ngươi cần thiết phải dùng dao mổ trâu như ta sao? Phải biết là ta không thể tùy tiện lộ diện, cũng như vận dụng năng lực của mình]
"Ta không có thời gian" Lý Thuần Quân sâu kín thở dài.
[..., Được rồi, nghe ngươi than thở làm ta cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/3119369/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.