"Mời ngươi uống trà"
"Ờ... Ừm... Cảm ơn"
Sau khi dẫn Lý Thuần Quân vào nhà, Mộ Khuynh Tiên đã ngay lập tức chạy đi nấu một tách hồng trà thật thơm để chiêu đãi hắn. Đây rõ ràng là một sự đảm đang rất bất thường... Một loại đức tính mà Mộ Khuynh Tiên trước kia không hề có.
Thưởng thức tách hồng trà thơm nồng, Lý Thuần Quân không nhịn được trừng to mắt, cả cơ thể lẫn tâm hồn đều như được nước trà rột rửa hết một lần. Không chỉ giúp cho thần thanh khí sảng, hắn bất giác cũng cảm thấy mình đang trở nên yêu đời hơn rất nhiều.
"Thật thơm, thật ngon... Mộ Khuynh Tiên, từ khi nào ngươi trở nên giỏi trà đạo đến như vậy?" Lý Thuần Quân một mặt kinh ngạc nhìn nàng.
Nghe hắn tấm tắc khen ngợi, Mộ Khuynh Tiên một tay dâng mặt cười he he, trông có vẻ như đang rất đắc ý.
Lý Thuần Quân cũng cười ha ha, bất quá chỉ ngay sau đó thì bất chợt đổi sắc: "Nhưng đây không phải lúc để nói đến chuyện này!!!"
Thấy Lý Thuần Quân đột nhiên to tiếng như vậy, Mộ Khuynh Tiên thật có chút giật nảy mình.
"Đừng lảng tránh câu hỏi của ta, ngươi rốt cục là ai!?" Lý Thuần Quân chất vấn.
Mộ Khuynh Tiên một bộ nghi hoặc hỏi ngược lại: "Chẳng phải chính miệng ngươi vừa gọi ta là Mộ Khuynh Tiên hay sao?"
"Ý ta không phải thế..."
"Tốt thôi, ta biết ngươi đang muốn hỏi gì... Mà bản thân ta cũng không ngại nói cho ngươi biết đâu"
Dứt lời, 'Mộ Khuynh Tiên' liền vén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426717/chuong-180.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.