Mấy ngày sau.
Bên đôi mộ phần cô đơn nằm trong một góc của biệt phủ, Lý Thuần Quân đang lặng lẽ đứng đó, đơn độc ngắm nhìn chúng với một ánh mắt hết sức thương cảm.
Nhưng mà, hôm nay hắn đến đây không phải là để thương tiếc cho người đã khuất, mà là đang chờ đợi người còn sống trở về.
Đúng như dự đoán của Lý Thuần Quân, chỉ không quá lâu sau đó, bóng dáng của một nhóm người trẻ tuổi đã dần hiện lên trong mắt hắn. Đều đặn theo ước hẹn hằng năm, ba tỷ đệ Khương Gia đã lại lần nữa trở về đây tế bái phụ mẫu.
Thấy có người đã đứng chờ sẵn trước phần mộ phụ mẫu, Khương Thải Huyên có hơi nheo mắt lại, theo bản năng nghi hoặc thành tiếng: "Hả? Kia là..."
Lý Thuần Quân xoay đầu lại, mỉm cười: "Làm sao? Lâu rồi không gặp, kết quả là quên luôn cả ta rồi sao?"
Khương Thải Huyên đứng sững ra đó, đôi mắt to rưng rưng, chỉ trong phút chốc đã lệ nóng doanh tròng, cả thân thể uyển chuyển tựa như yến non về rừng mà nhào thẳng vào vòng tay của đối phương: "Thúc thúc, cuối cùng thúc cũng về rồi... Thải Huyên nhớ thúc lắm lắm... Sao thúc không về sớm hơn chứ..."
"Xin lỗi, nhưng ta lúc đó cũng là thân bất do kỷ... Là ta có lỗi với Nhã Nhã" Lý Thuần Quân ôn nhu ôm Khương Thải Huyên vào lòng, đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của nàng: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố kìm nén cảm xúc của mình"
"Thải Huyên không khóc, vì Thải Huyên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426695/chuong-191.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.