"Đối mặt với thực tại tàn khốc đi"
Thanh âm máy móc lạnh lẽo lại vang vọng bên tai, để Lý Thuần Quân nhất thời cảm thấy thật quen thuộc. Hắn chẳng rõ mình cảm thấy quen thuộc vì hắn đã nghe thấy thanh âm này trước đó, hay là vì đó là thanh âm của chính hắn nữa... Nhưng mà thôi kệ, điều đó không quan trọng.
"Thực tại tàn khốc ư? Ra vậy, đây là một bài kiểm tra tâm lí điển hình" Lý Thuần Quân nói khẽ.
Hắn khá chắc chắn rằng đây là chiêu trò khảo nghiệm của cái người đang đứng sau tất cả mọi chuyện. Và nếu muốn lấy được truyền thừa, hắn bắt buộc phải đi qua cửa này, không có cửa sau.
Trong một thoáng chốc, từ là một mảnh hư vô tăm tối không tồn tại bất kì thứ gì, quang cảnh xung quanh Lý Thuần Quân đã bắt đầu xuất hiện sự thay đổi, dần dần trở thành một khung cảnh để hắn cảm thấy rất quen mắt, tựa như đã từng thấy qua ở đâu rồi...
A...?
Đây chẳng phải là Tây Phong Thành sau khi bị hủy diệt sao?
Sắc mặt đại biến, Lý Thuần Quân vội vàng ngửa đầu nhìn lên bầu trời, tức thì liền thấy Chung Yên Ma Thần Tào Lãng lúc này đang lơ lửng trên cao trong trạng thái trẻ sơ sinh, và trong tay hắn ta cùng lúc đó chính là cái đầu già nua của Lý Thuần Quân đang chậm rãi rỉ từng giọt máu.
"Rất mạnh, rất chính nghĩa, rất sáng chói... Nhưng đáng tiếc, ngươi lại không có đủ thời gian, người được chọn" Ma Thần nhếch môi cuồng tiếu, mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426628/chuong-225.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.