Bị đá cho lao thẳng xuống ao, Triệu Tử Long cũng một mực không dám phản kháng, thậm chí ngay cả việc ngoi đầu lên nói chuyện cũng không dám nốt.
Từ khi gặp mặt, hắn vẫn luôn tồn tại một nỗi sợ bí ẩn đối với Lý Thuần Quân. Vì vậy, một khi nhìn thấy đối phương bị mình lỡ miệng chọc giận, hắn dĩ nhiên sẽ để mặc cho đối phương trút giận lên mình... Ân, đơn giản vì hắn đáng bị như thế.
"Đêm không trăng đã đến rồi, ấy thế mà khu rừng trúc này vẫn sáng sủa như thường nhỉ? Lại hoặc là..." Lý Thuần Quân hướng mắt về phía mặt hồ, đôi môi khẽ nhếch lên một nụ cười: "Bản thân chiếc hồ này chính là một mặt trăng đi?"
"Đừng doạ Tử Long ca ca, nếu không thì ngươi đừng mong lấy được thứ ngươi muốn lấy" Hạ Tây Dao nói: "Nói đúng hơn thì ta là người đã được tên đó bổ nhiệm, chịu trách nhiệm đánh giá người thí luyện. Vì thế, ta là bất khả xâm phạm"
"Hửm... Nghe cũng oai ra phết, nhưng đáng tiếc là ngươi doạ sai người rồi" Lý Thuần Quân cười ha ha: "Triệu Tử Long, đừng có trốn nữa, mau ngoi lên nói giúp đại tỷ vài câu đi chứ?"
Roạt~
"Đại tỷ nói chí phải! Tây Dao, nếu ngươi tin tưởng ta thì đừng có nghi ngờ nàng!" Triệu Tử Long một mặt phấn khởi nói to.
Hắn biết rõ những lời vừa rồi chính là dấu hiệu của sự tha thứ! Đã thế thì hắn dại gì đi lãng phí cơ hội chuộc lỗi này nha? Tất nhiên phải tâng bốc đại tỷ một chút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426616/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.