Nương theo kí ức của Vương Thăng, Lam Hồ Điệp giờ đây đã có thể đóng giả làm hắn ta một cách hoàn hảo về mọi mặt. Bản thân nàng trước kia đã từng làm qua chuyện này rất nhiều lần, thành ra kĩ năng diễn xuất đã sớm thông thạo đến mức tuyệt đỉnh, căn bản không có bất kì chỗ sơ hở nào.
Trở về phòng trong trạng thái loạng choạng say xỉn, Lam Hồ Điệp có thể nghe thấy mấy tên lính gác ngoài kia đang xì xầm bàn tán về mình, và phần lớn trong số đó đều chẳng phải những lời tốt đẹp gì cả.
Bất quá, đó lại không phải vấn đề mà nàng đang quan tâm.
"Đã lâu rồi không đóng giả ai đó, xem ra kĩ năng diễn xuất của ta vẫn chưa bị mài mòn đi quá nhiều, hoặc ít ra thì hiện tại ta vẫn chưa phải gặp vấn đề gì lớn" Lam Hồ Điệp trong bụng thầm nghĩ.
Nói cách khác, nàng đã đột nhập thành công!
Kiểm tra hết một vòng gian phòng của Vương Thăng, Lam Hồ Điệp thoáng có chút cảm khái, bởi vì trái với vẻ bề ngoài xộc xệch khó ưa, thì ra bên trong con người hắn ta lại rất ưa thích sự sạch sẽ.
Mọi đồ vật trong phòng đều được sắp xếp ngăn nắp đúng vị trí, hoàn toàn không có chỗ nào để chê cả!
"Không thể trông mặt mà bắt hình dong nhỉ? Ha ha...?"
Giữa lúc đang cười tự giễu, Lam Hồ Điệp đột nhiên ngửi thấy mùi gì đó rất kì lạ.
"..."
Tiến đến đầu giường nơi mùi hương kì lạ đang phát ra, Lam Hồ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-that-su-la-dang-cuu-the/2426602/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.