Editor: Slinh
Beta: Cà ri + lyly
Cao Hoài Tú vào cửa, bỗng nhiên dừng lại, vẫy vẫy tay: "Đi xuống đi."
Hạ Phúc sửng sốt, ngẩng đầu, chỉ thấy có người ngồi cạnh cửa sổ uống trà, thấy bọn họ đi vào, liền đứng dậy đón chào. Hắn nhìn thoáng qua gương mặt hiếm khi lộ ra hạnh phúc của thiên tử, gật đầu lui ra: "Vâng."
Bên trong chỉ còn hai người.
Khi Hạ Phúc rời đi, còn vô cùng tri kỷ mà đóng cửa lại.
Cao Hoài Tú nhìn nữ tử, giơ tay, sờ sờ tóc nàng, hài hước nói: "Không bỏ đi nữa sao?" Đứng đã lâu, đùi lại vô cùng đau đớn, hắn nhíu mày, ngồi xuống ghế: "Cả ngày hôm nay đều không thấy bóng dáng của nàng, xuất cung sao?"
A Yên đáp: "Chuẩn bị không sai biệt lắm, trở về có chút chuyện."
Cao Hoài Tú hỏi: "Chuyện gì?"
A Yên không lập tức đáp lại, đi đến cạnh hắn, tay đặt ở đầu gối, hỏi: "Đau không?"
Cao Hoài Tú nhàn nhạt nói: "Đã sớm quen."
A Yên nhìn nhìn hắn, ngữ khí bình tĩnh: "Nếu để thời gian dài, không ai chữa trị cho ngươi, đi lại bình thường cũng sẽ vô cùng khó khăn, các triều đại thay đổi, ta có nghe qua hoàng đế què, cũng có hoàng đế thọt, nhưng chưa từng nghe qua có hoàng đế không thể đi lại." Ánh mắt của đối phương vô cùng ôn hoà, nàng cười cười: "Trong lòng ngươi rất rõ ràng."
Cao Hoài Tú khẽ gật đầu: "Không sai. Nam Cung Dạ sẽ không cho ta quá nhiều thời gian, nhưng cho dù ta có chết, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113745/quyen-7-chuong-80-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.