Editor: Shuu
Đường Tử Minh cùng Kiều Thu Lộ kết hôn.
Bọn họ cuối cùng đã có được một căn nhà ấm áp, có thư phòng sáng sủa, trong không khí đều là nồng đậm mùi của những cuốn sách, phòng khách ấm áp, trên vách tường treo những bức tranh chữ. Đây là ngôi nhà mà Kiều Thu Lộ tha thiết ước mơ.
Trong hôn lễ, cha của Kiều Thu Lộ vui mừng nhìn con rể, lại nhìn bên kia giáo đường, Thẩm Cảnh Niên được mời mà đến, ánh mắt tràn ngập lo lắng.
Ông nói: "Thu Lộ, ba hi vọng con sẽ không hối hận."
Kiều Thu Lộ nở nụ cười, trong mắt ánh trang ngập hạnh phúc: "Ba à, con sẽ không hối hận, con gả cho người mình yêu, con sẽ là cô gái hạnh phúc nhất thế giới này."
Kiều lão tiên sinh chỉ thở dài một tiếng: "Chỉ mong con được như vậy."
Phòng tân hôn của Kiều Thu Lộ cùng chồng là Kiều lão gia mua, đối mặt với sự bài xích cùng phản đối của Đường Tử Minh, ông chỉ lắc đầu, nhàn nhạt nói: "Nhận lấy đi, đây là quà cưới ta cho Thu Lộ. Tử Minh, hi vọng con có thể chăm sóc, đối xử thật tốt với con gái của ta, con bé là một cô gái tốt, nhưng cũng là đóa hoa trong nhà kính."
Đường Tử Minh nắm chặt lấy bàn tay nhỏ nhắn của Kiều Thu Lộ, lời thề son sắt bảo đảm: "Xin ngài yên tâm, nếu như Thu Lộ là đóa hoa, thì con chính là đại thụ che trời, tán che nắng... con sẽ lấy tất cả nỗ lực, bảo vệ người con gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113686/quyen-4-chuong-47-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.