Editor: Tịch Nguyễn
Ban đêm ở Bách Nhạc Môn luôn ồn ào náo nhiệt. Trên sân khấu, nhảy múa hòa hợp, tiếng hát nhộn nhịp. Phía dưới, nam nữ thỏa thích nhảy múa, trêu đùa, lông mày cuối mắt đều ngập tràn tình ý.
Thế giới hỗn loạn ngoài kia cách rất xa nơi đây, làm cho con người phát ra một loại kích thích say đắm, muốn phô ra tất cả nhiệt tình và điên cuồng.
Trên tầng rất yên tĩnh.
Vài người đàn ông đội mũ canh giữ cuối hành lang, ngăn cách tiếp xúc của phòng nghỉ và thế giới bên ngoài.
Trầm Cảnh Niên đang dựa vào lan can, dưới ánh đèn lờ mờ dung mạo của hắn thêm phần mơ hồ.
Hắn nói, không bằng thử xem.
A Yên mỉm cười, nhìn chằm chằm hắn, giọng điệu mang vẻ chế giễu: "Thẩm tiên sinh, tôi vẫn nhớ ngài từng nói, bảo tôi đừng quá xem trọng mình."
Giọng nói ngọt ngào mà dịu dàng.
Nếu không phải bờ môi không nhếch lên mang ý xấu, thì giống như đang làm nũng.
Trầm Cảnh Niên đưa hai tay ra sau lưng, nhướng nhướng mày: "Nhất định phải tính nợ cũ sao?"
A Yên không trả lời, lại nói: "Tôi vẫn nhớ, hợp đồng kia của tôi, bị ngài đốt rồi đấy."
Thẩm Cảnh Niên giơ tay, ngón tay thon dài nhẹ nhàng bóp nhẹ mũi cô: "Trương tiểu thư, trí nhớ của cô thật tốt."
A Yên mỉn cười, lại gần hắn, hai tay đặt lên cánh tay hắn khẽ nói: "Thông thường mà nói, phụ nữ đối với đàn ông theo đuổi mình, có yêu thích, có ghét. Nhưng tôi khác họ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113683/quyen-4-chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.