Editor: Hạnh Hạnh + Cà ri
Tề Chính rút lui ra sau bàn trang điểm, cũng không quan tâm tới vết thương trên vai, đỡ người đàn ông đứng dậy dựa vào tường, nhanh chóng hỏi: "Nhị gia, ngài sao rồi? Ngài...."
Lòng bàn tay dính một mảnh ấm áp. Trong lòng hắn kinh hãi, vô thức run rẩy, ánh mắt kinh hoảng nhìn xuống.... máu nhìn thấy mà kinh người, vẫn còn nhiệt độ, nhuộm đỏ bàn tay hắn, cũng nhuộm đỏ trường bào trắng như tuyết của người nọ.
Sắc mặt Thẩm Cảnh Niên trắng bệch, đôi mắt nhỏ dài tối như màn đêm nhưng ẩn ở phía sau đôi mắt đen kia lại là một con người bình tĩnh.
Một tay hắn bị miệng vết thương trên eo, tay còn lại cầm súng, giọng nói không chút tình cảm: "Cậu chạy trước một mình đi."
Tầ Chính nhìn chằm chằm vào vết thương trên người hắn, tay dính máu run rẩy, mạnh mẽ lắc đầu: "Không, Nhị gia, mạng của thuộc hạ là do ngài cho, tôi mang ngài cùng đi ra ngoài!"
Tẩm Cảnh Niên cười nhìn hắn.
Tề Chính a, cho dù mưa bom bão đạn ở phía trước, chí khí nam nhi cũng không thay đổi, nhưng bây giờ vẻ mặt lại đầy sợ hãi, các nét mặt đều vặn vẹo biến đổi.
Cái chết, thật sự đáng sợ vậy sao?"
"Cùng ra ngoài, không thể nào... khụ khụ." Thẩm Cảnh Niên nhíu mày, ho khan, chẳng buồn lau đi vết máu vừa mới ho ho ra, khóe môi gợi lên một độ cong mỉa mai: "Cậu cố chấp như vậy, thì hai chúng ta cũng chỉ có thể chết cùng nhau ở chỗ này."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113681/quyen-4-chuong-45-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.