Editor: Công Tử Hào Hoa
Beta: Cà ri
Cuối cùng, Trần Vận gần như hốt hoảng chạy khỏi Hướng Hoa cung. A Yên lại lần nữa cầm tấm gương lên, cầm gương trên tay, trên mặt không hề có một tia vui mừng, cũng không có nửa điểm hả giận vui vẻ. Lão Cổ Đổng hỏi: “Kí chủ, ngươi không vui sao?”
“Tại sao lại phải vui?”
Lão Cổ Đổng thốt lên: “Tiểu nha đầu kia đến đây để chê cười, còn mắng ngươi là gà mái không thể đẻ trứng…Khụ khụ, sinh con. Ngươi nói đến nỗi nàng ta khóc cũng không khóc được, tức giận mà chạy mất, ngươi còn không thoải mái sao?”
A Yên cười nhạo: “Vì một nam nhân không đáng mà đối chọi gay gắt, đôi bên vết sẹo chồng chất, thắng rồi thua thì có gì vui chứ?”’
Lão Cổ Đổng không còn gì để nói. Một lát sau, lão nói: “Vậy thì ngươi cũng phải nghĩ cách đối phó chứ….Trần Vận kia, chỉ sợ mang thai mà bị tâm lý, ý nghĩ càng ngày càng vặn vẹo, đã không giống nữ chủ bình thường trong nguyên tác rồi”.
A Yên cười cợt, ánh mắt lạnh nhạt: “Biết điều đáng buồn nhất của Trần Vận là gì không?”
Lão Cổ Đổng lắc đầu. A Yên cụp mắt xuống, nhàn nhạt nói: “Thậm chí không cần ta mưu tính gì, nàng ta sớm muộn gì cũng tự huỷ ở trên tay của chính bản mình thôi”. Yên lặng một lúc sau, nàng lại hỏi: “Độ thiện cảm của hoàng đế là bao nhiêu rồi?”
Lão Cổ Đổng: “Sáu mươi lăm”. Suy nghĩ một lát, Lão Cổ Đổng chậm rì rì nói: “Tên hoàng đế này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113646/quyen-2-chuong-25-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.