Thời điểm tỉnh lại, trong phòng mở đèn, ngoài cửa sổ một mảng đen nhánh, đã là buổi tối.
Bên người có tiếng xột xoạt, Giang Ly vừa mở mắt, quay đầu thấy A Yên đã mặc quần, đang cài móc nội y, cài mấy lần vẫn không được, quay đầu lại thấy hắn, cười nói: "Tỉnh?"
Hắn nói: "Để ta."
A Yên nhướng mày, có chút kinh ngạc, nhưng vẫn ngoan ngoãn mà xoay người: “Nga, cảm ơn.”
"Khách khí rồi." Giang Ly cài xong móc áo, im lặng một lát, bình tĩnh nói: "Lục Thế Đồng không có tới."
Bọn họ từ giữa trưa làm đến buổi chiều, từ buổi chiều làm tới khi trời tối, căn bản không có người đến gõ cửa, đừng nói Lục Thế Đồng, ngay cả phục vụ cũng không thấy.
Đây là một cái bẫy.
Hắn nhìn nữ nhân đang khom lưng nhặt áo, lạnh nhạt hỏi: “Tô Yên, rốt cuộc cô muốn làm gì?”
A Yên giơ ba ngón tay lên, nghiêm túc nói: "Ba lần."
Bỏ tay xuống, giọng nói càng nhiêm túc hơn: "Tôi xin thề với trời, tôi chỉ muốn ngủ cùng ngài ba lần, tuyệt đối không có ý tưởng khác."
Giang Ly cười lạnh: “Lắp camera mini? Quay video để Lục Thế Đồng thưởng thức sao?”
"Ai nha, tư tưởng không nên có suy nghĩ xấu xa như vậy." A Yên bất mãn nhìn hắn một cái, sửa lại quần áo: “Không phải tôi đã nói với ngài sao? Tôi đây thực hoài niệm sự hùng dũng ở trên giường của ngài……” Cười nhẹ một tiếng, nhìn trộm hắn: “Chúc mừng ngài, hôm nay đột phá lịch sử, rất dũng mãnh nha.”
Cô suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-my-nhan-thinh-the/2113622/quyen-1-chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.