Phỉ Lạc Ti không biết nên nói Ước Thư Á đang khen mình hay đang cố ý mỉa mai mình nữa.
Phỉ Lạc Ti cảm thấy khả năng “Vẽ bánh” của mình vẫn còn rất bình thường.
Nhưng Ước Thư Á lại khuyên y đừng nên tự ti.
“Thưa Lĩnh chủ đại nhân, chỉ cần là lời nói từ miệng ngài, tất cả đều sẽ trở nên rất có trọng lượng. Ngài là nhà lãnh đạo bẩm sinh khiến người người phải tin phục.”
Ước Thư Á rất rõ ràng, “Vẽ bánh” có thành công hay không, trọng điểm không nằm ở việc vẽ cái bánh gì, mà là người vẽ cái bánh đó là ai.
Phỉ Lạc Ti của năm ngoái có thể còn cần phải xây dựng một viễn cảnh tương lai tươi đẹp để “Dụ dỗ” Nhân Ngư.
Nhưng bây giờ hoàn toàn không cần thiết nữa.
Cho dù bây giờ Phỉ Lạc Ti nói muốn biến hình dạng vị diện thành hình ngôi sao năm cánh thì mới có tương lai, mọi người cũng sẽ tin tưởng không chút nghi ngờ gì.
Đây chính là sức hút của Phỉ Lạc Ti.
Ước Thư Á rất nghiêm túc nói chuyện công việc với y.
Nhưng bị đôi mắt xanh biếc xinh đẹp kia nhìn chằm chằm, Phỉ Lạc Ti lại có cảm giác như đang được người ta dịu dàng bày tỏ tình ý.
Nhiệt độ trên mặt lại tăng lên một chút, Phỉ Lạc Ti thản nhiên “Ừm” một tiếng.
Thế là đồng ý chuyện này.
Mặc dù y vẫn chưa nghĩ ra cách nào để chiêu mộ nhân tài cấp cao và khơi dậy tính tích cực của bọn họ.
Nhưng chuyện như phương pháp thì luôn luôn có thể nghĩ ra được.
Phỉ Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279257/chuong-163.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.