Cô bé đã cố gắng tìm bóng râm nhưng khuôn mặt vẫn đỏ bừng vì nắng.
Viên đá lạnh tan chảy nhanh chóng dưới cái nóng như thiêu như đốt và thân nhiệt nóng bừng của cô bé, nhưng nó vẫn mang lại cho Đa Lỵ một cảm giác mát mẻ và hạnh phúc tột độ.
Nỗi sợ hãi khi nói chuyện với người lạ cũng vơi đi rất nhiều.
“Anh ơi, em muốn mua kem.” Đa Lỵ hít một hơi thật sâu, “Em có thể mua 110 que kem với 100 đồng không ạ?”
Phần lớn những đứa trẻ ở độ tuổi của Đa Lỵ không thể biết rõ thứ tự của các số lớn hơn mười.
Chúng chưa bao giờ được đi học, ngay cả những người lớn tuổi và những người xung quanh cũng chưa từng được đến trường.
Kiến thức của bọn nó có được từ kinh nghiệm đi làm công.
Mà những công việc như tính toán hay quản lý tiền bạc thì sẽ không bao giờ được giao cho trẻ em.
Đa Lỵ biết được thứ tự và giá trị của các số lớn hơn một trăm là do gia đình cô bé đã có thêm thu nhập.
Anh chị, cha mẹ cô bé hầu như đều mang tiền lương ngày hôm đó về nhà và cùng nhau đếm số tiền kiếm được từ việc dán hộp giấy.
Hết lần này đến lần khác, hết lần này đến lần khác.
Anh cả và chị hai là công nhân chính thức, vậy nên sau khi đếm tiền, cha mẹ sẽ cho mỗi người hai đồng, đôi khi chị hai còn được ba đồng vì chị luôn là người mang nhiều tiền về nhà nhất.
Chị ba là công nhân thời vụ, tiền công mỗi ngày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279244/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.