Thời tiết đã dần ấm lên, đường phố cũng trở nên nhộn nhịp hơn hẳn.
Có lẽ vì lo sợ tuyết tan rồi sẽ phải chờ rất lâu mới được chiêm ngưỡng khung cảnh tuyết rơi đẹp như vậy nữa, mọi người túa ra khỏi nhà, lưu giữ lại thật nhiều kỷ niệm và hình ảnh đẹp.
Máy ảnh bỗng chốc bán chạy như tôm tươi.
Nghĩ cũng phải, chiếc máy ảnh bình thường nhất chỉ có chức năng chụp ảnh cũng đã có giá 3 đồng vàng rồi. Mặc dù đời sống của mọi người đã được cải thiện, nhưng 3 đồng vàng cũng bằng một tháng lương của bọn họ.
Bỏ ra số tiền mồ hôi nước mắt như vậy để mua một thứ không phải ngày nào cũng dùng đến, nói không tiếc tiền là giả đó.
Nhưng đã vất vả làm việc bấy lâu, ai cũng muốn có một chút “Phản hồi tích cực”, mà mua sắm chính là cách thức tốt nhất để đạt được điều đó.
Lấy cớ mùa đông lạnh giá đã qua, mùa xuân ấm áp đã đến, mọi người đều hào phóng chi tiêu.
Nhưng khi mà khắp nơi ở Lãnh địa Lan Tư Duy Lợi đang rộn ràng mua sắm trong niềm vui hân hoan, thì ở lãnh địa Hân Vinh lại gặp phải rắc rối.
Nhiệt độ tăng lên khiến lượng tuyết tích tụ bắt đầu tan chảy, đồng thời cũng là lúc thời gian lạnh giá nhất bắt đầu.
Đúng là nhiệt độ đã tăng lên, nhưng hơi ấm ấy lại bị lớp tuyết dày hấp thụ hết, trở thành động lực để chúng tan thành nước.
Vì vậy, ngoài trời vẫn lạnh cắt da cắt thịt.
Công việc dọn tuyết ở lãnh địa Hân Vinh đã tạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279232/chuong-138.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.