Đầu óc Y Lệ Toa Bạch bỗng “Cạch” một tiếng, rơi vào trạng thái treo máy. Cô như bị lời nói của Ngải Mễ Lệ đánh cho trở thành kẻ ngốc.
“Cái gì?” Cô như trúng phải lời nguyền nào đó, vội vàng niệm mấy câu thần chú hóa giải debuff, rồi hỏi lại lần nữa, “Vừa rồi cậu nói đùa gì thế?”
Cô thà rằng Ngải Mễ Lệ đang cố tình trêu chọc mình.
Thế nhưng Ngải Mễ Lệ lại nói: “Thật mà, tháng sau tôi sẽ kết hôn, chồng tương lai của tôi là một vị Truyền Kỳ vĩ đại, thế nào…..”
“Đó là phạm tội!!!” Y Lệ Toa Bạch hét lên, “Ngải Mễ Lệ, đó là phạm tội đấy cậu có biết không?! Cậu mới mười hai tuổi!”
Cô rút pháp trượng ra, hùng hổ nói: “Ông ta ở đâu?! Tôi đi giết ông ta!”
Lúc này, lý trí của Y Lệ Toa Bạch đã hoàn toàn biến mất.
Cô vẫn biết Tử tước Tư Tháp Na đã tìm cho Ngải Mễ Lệ một mối hôn nhân “Tốt đẹp” – tốt đẹp cái khỉ gì! Đó chẳng qua là biến cô bé thành một món hàng để trao đổi mà thôi.
Sắc đẹp của cô bé, tài năng của cô bé, bảo thạch của cô bé, váy áo của cô bé…. Kể cả những đứa con của cô bé sau này, tất cả đều là hàng hóa trao đổi.
Tử tước Tư Tháp Na dùng bảo thạch và kim tệ để vun đắp cho Ngải Mễ Lệ trở thành một đóa hoa xinh đẹp, sau đó lại dùng đóa hoa xinh đẹp yếu ớt này để đổi lấy thêm nhiều kim tệ, bảo thạch và quyền thế hơn.
Còn Ngải Mễ Lệ thì sao?
Cô bé vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279215/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.