Nhưng lo lắng của Ngải Luân rõ ràng là thừa thãi.
Dù cho việc hai người thừa kế vương vị cùng đến một nơi không mấy an toàn, nhưng trước lợi ích to lớn, mọi khó khăn đều không còn là khó khăn nữa.
Chưa kể, đế quốc Vu Na Lợi Á đã biết “Nhìn xa trông rộng”, sắp xếp một vị Truyền Kỳ ở Lan Tư Duy Lợi làm “Nội ứng”.
Thậm chí Ngải Luân còn bị thúc giục ngược lại.
Nhưng “Sự nghiệp” của hắn ta vẫn còn chưa được sắp xếp ổn thỏa, cứ thế buông tay ra đi, hắn ta thực sự không yên tâm.
Mặc dù hiện tại công tác cứu trợ đã được các bên liên quan tiếp quản, nhưng nói thật, Ngải Luân không mấy tin tưởng bọn hắn.
Hoàng thất, quan chức, quý tộc….. không phải tự nhiên mà thối nát.
Đợi đến khi Ngải Luân chợt nhận ra, mùi hôi thối đã khiến hắn ta choáng váng.
Mà bản thân hắn ta cũng là một trong những kẻ sắp thối rữa đó.
Hắn ta chỉ là…. may mắn phát hiện ra mùi hôi thối trên người mình trước khi thối rữa, kịp thời loại bỏ phần thịt thối mà thôi.
Hắn ta giao phó “Sự nghiệp” của mình ở kinh đô và một số thành phố lân cận cho các Kỵ Sĩ của mình.
Hiện tại, những người hắn ta có thể tin tưởng cũng chỉ có những Kỵ Sĩ đã đồng hành cùng mình suốt thời gian vừa qua.
Quyền lực trong tay các Kỵ Sĩ đều bắt nguồn từ Ngải Luân, mà bản thân Ngải Luân thì lại không có thực quyền, hắn ta biết rõ để các Kỵ Sĩ ở lại đây chưa chắc đã có kết quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279206/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.