Hai người đàn ông nắm tay nhau, cũng chẳng có gì to tát, hơn nữa lại trong hoàn cảnh đó, phản ứng của Phỉ Lạc Ti hoàn toàn bình thường.
Ước Thư Á cũng thấy rất bình thường, nhưng lồng ngực trống rỗng của hắn lại chẳng bình thường chút nào.
Ngứa.
Không đau, cũng không khó chịu, nhưng lại rất ngứa.
Ước Thư Á có chút nghi ngờ, không biết có phải là mình đã quá gần với thần cách hay không, thần phạt đang phát huy tác dụng à?!
Còn về việc tại sao hắn vẫn ở trong thành, thần cách vẫn treo ở nông trại, nếu có phản ứng thì đã sớm có rồi – chuyện này cũng dễ hiểu thôi, có một từ gọi là tích tiểu thành đại, lại còn có câu “Lượng biến đổi dẫn đến chất cũng biến”.
“Cho ta đi nhờ, làm phiền cho ta đi nhờ một chút-” Có cậu bé giao hàng đẩy xe đẩy đi tới, Phỉ Lạc Ti và Ước Thư Á đang đứng ngay phía trước.
Ma pháp giảm bớt sự tồn tại vẫn còn hiệu lực, bọn họ đương nhiên không sợ va chạm, nếu hai bên thực sự va vào nhau, người tan xương nát thịt cũng chỉ có xe đẩy.
Nhưng như vậy thì có chút vô đạo đức.
Phỉ Lạc Ti buông tay hắn ra, né sang một bên nhường đường, nhưng Ước Thư Á dường như đang ngẩn người, căn bản không có phản ứng.
Phỉ Lạc Ti lại tiến lên một bước, kéo hắn qua một bên.
Lúc Phỉ Lạc Ti buông tay, cảm giác mất mát nhàn nhạt lan tràn trong lồng ngực trống rỗng của Ước Thư Á, Vu Yêu không có tim, vì vậy dù là ngứa hay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279196/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.