Tri thức là vô cùng quý giá.
Đây là sự đồng thuận chung của thế giới này, bất kể là loài người hay các chủng tộc khác gì cũng vậy.
Trong xã hội loài người, khái niệm này càng được đề cao.
Bởi vì tất cả mọi người xung quanh đều như vậy – coi tri thức như báu vật, cũng tự biến bản thân mình thành Cự Long, bảo vệ nó một cách quyết liệt!
Lương bổng cho vị trí giáo viên được Phỉ Lạc Ti đưa ra rất hấp dẫn, nhưng phần lớn mọi người đều bỏ chạy khi nghe đến hai từ “giáo viên”.
Số lượng người nộp hồ sơ và vượt qua được vòng phỏng vấn rất ít.
Ngay cả khi Phỉ Lạc Ti đưa ra “lợi ích” như dạy kỹ năng cao cấp sau đó, số lượng người được tuyển dụng cũng chỉ tăng lên một chút.
Phỉ Lạc Ti suy nghĩ một lúc, quyết định nhắm mục tiêu vào những “con non” vốn đã có cấp bậc cao ngay từ khi sinh ra như Ma Tộc, Tinh linh và Nhân ngư.
Họ sinh ra đã hiểu rõ quy luật ma pháp, cấp bậc cũng cao, trí tuệ cũng không tệ!
Phỉ Lạc Ti dạy họ, sau đó sử dụng phương pháp giảng dạy củng cố kiến thức để họ dạy cho học sinh trong trường.
Như vậy, những tiểu Ma Tộc, tiểu Tinh Linh và tiểu Nhân Ngư sẽ học được kiến thức mới, học sinh trong trường cũng sẽ có giáo viên, tốt biết bao!
Nhóm giáo viên đầu tiên của trường cũng được đào tạo theo cách này, Phỉ Lạc Ti rất có kinh nghiệm.
Còn về việc phụ huynh học sinh không đồng ý? Có lẽ họ còn rất vui mừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279166/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.