Ước Thư Á rất hài lòng với thế giới hơn một vạn năm sau.
Trong thành Lan Tư Duy Lợi khắp nơi đều là người, công việc, vui chơi giải trí, cãi vã, game…. Hết thảy hết thảy đều khiến hắn cảm thấy rất thỏa mãn.
Thỏa mãn khi được sống trong một thành thị như vậy, thế nên một ngày làm việc 24 giờ cũng trở nên dễ dàng hơn, cũng chẳng phải gian nan gì.
Hết quyết định này đến quyết sách khác đều qua tay hắn, cải tiến, bác bỏ hay là thông qua gì cũng vậy, tất cả đều nhằm mục đích làm cho thành phố này và những người dân sống trong đó có một cuộc sống tốt đẹp và hạnh phúc hơn.
Thậm chí Ước Thư Á còn cảm thấy thật hạnh phúc.
Hạnh phúc và thỏa mãn.
Mặc dù thỉnh thoảng hắn c*̃ng sẽ hoài nghi, tự hỏi liệu mình có bị nguyền rủa hay không, rõ ràng bị công việc đè nặng đến mức không có thời gian đến quầy đồ nướng để ăn bữa ăn khuya, nhưng hắn vẫn cảm thấy rất vui vẻ khi đồ ăn được giao đến văn phòng.
Có lẽ hắn bị bệnh thật rồi….
Nhưng phải đến khi tận mắt nhìn thấy những tòa thành khác bên ngoài Lan Tư Duy Lợi, bỗng nhiên hắn chợt hiểu ra —— mình thích Lan Tư Duy Lợi.
Thích những quầy đồ nướng tràn ngập khói lửa náo nhiệt ở ngoài trời, thích những người lạ nhiệt tình sẽ hét lên: “Hôm nay mọi người ăn ngon, uống ngon, chơi vui vẻ, ta trả tiền”, càng thích nụ cười mỏi mệt nhưng ngập tràn hạnh phúc của mọi người lúc tan tầm.
Ở Lan Tư Duy Lợi có hết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279154/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.