“Ngươi còn sống không?”
Hạ Lạc Khắc hỏi xong mới cảm thấy lời mình nói thật vô nghĩa.
Hắn ta cúi người xuống kiểm tra tình hình của đối phương một chút.
Điều kiện sống của những kẻ lưu lạc rất kém cỏi, Hạ Lạc Khắc dùng Giám Định Thuật, kẻ lưu lạc trước mắt này chỉ mới có 7 tuổi, nhưng chỉ cao hơn 70 cm, bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng. Tình trạng cơ thể chỉ còn lại một lớp da bọc xương, nhìn bên ngoài cũng có thể rất dễ dàng phân tích được.
Trên cơ thể có rất nhiều vết thương, dù là ngoại thương hay là nội thương gì cũng có, số lượng cũng không ít.
“Chậc.”
Hạ Lạc Khắc cảm thấy có chút phiền phức, hắn ta là người rất ghét phiền phức, vậy nên đã đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Nhưng không hiểu sao, trong đầu hắn ta lại hiện lên hình ảnh các học sinh đến trường trước “Căn cứ đào tạo trước khi làm việc”.
Phỉ Lạc Ti cũng không dụng tâm che giấu, lừa gạt đám người chủng tộc ma pháp không có kiến thức thì được, chứ đối với một người ngâm thơ rong đi qua rất nhiều nơi như Hạ Lạc Khắc thì hơi khó, quả thực hắn ta chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu tất cả.
Cái gọi là Căn cứ đào tạo trước khi làm việc thực chất là một trường học ma pháp.
Hạ Lạc Khắc cũng là người từng tốt nghiệp Học viện Ma pháp Hoàng Gia, cho nên khi hắn ta phát hiện chân tướng, phản ứng đầu tiên chính là ‘Thật hoang đường’.
Một trường học ma pháp có mấy ngàn học sinh lại không thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279141/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.