Muốn giàu có thì trước tiên hãy xây đường, đó là một kinh nghiệm thực tế đã được chứng minh từ bao đời.
Nhưng Nặc Y chưa từng trải qua cảnh “nghèo đói” nên có lẽ hắn ta sẽ không thể nào hiểu được loại chuyện này.
Vì vậy Phỉ Lạc Ti đã thay đổi cách tiếp cận.
“Đây là nơi tập trung của những con cua khổng lồ dưới vực thẳm, nhưng cách chợ BBQ khoảng 320 km.” Bên cạnh là nơi sinh sống của gia tộc cá heo Ánh Nguyệt.
“Đây là nơi tập trung của loài mực nhiều chân, nhưng nơi này cách chợ BBQ khoảng 280 km.” Bên cạnh là nơi sinh sống của tộc Nhân Ngư.
“Đây là nơi tập trung của cá Ngân Nguyệt, nhưng lại cách chợ BBQ 220 km.” Ven biển có thành phố của con người, đi sâu xuống năm nghìn mét dưới biển là nơi sinh sống của tộc Hải yêu Thiên Đặng.
“Nơi này là……”
Phỉ Lạc Ti chỉ vào một địa điểm, đánh dấu chúng bằng bút đủ mọi màu sắc, sau đó lại nối chúng lại thành một đường.
“Chuyến xe sớm nhất xuất phát từ trạm Tịnh Hải và chợ đầu mối hải sản vào lúc 4 giờ sáng, mỗi bến dừng lại vài phút. Cứ 1 tiếng lại có một chuyến xe và các xe này sẽ chạy đến 4h sáng hôm sau.”
Phải xét đến sức chịu đựng, thể lực và tốc độ của xe buýt, hiện tại chỉ có ma ngư Vân Toa và hai con cốt ngư cấp 140 là đáp ứng được yêu cầu.
Tổng chiều dài tuyến đường từ trạm xuất phát đến trạm cuối là 1200 km, thời gian cần thiết để hoàn thành một chuyến đi là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279127/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.