“Hãy thả lỏng đầu óc, đừng suy nghĩ gì cả……”
Có các khóa học cơ bản vào buổi sáng, vào buổi chiều sẽ có các khóa học về minh tưởng và các môn thực hành như kiếm thuật, sau đó, mặc kệ các học sinh có phải là người mới bắt đầu hay không, việc đào tạo thực tế vẫn sẽ bắt đầu.
Tất cả các học sinh được dẫn đến trước cửa một căn phòng chứa đầy các khoang, Phỉ Lạc Ti vốn định dùng nơi này để làm khoang trò chơi, các thiết bị liên kết phụ trợ do y chế tạo cũng có hình dạng giống khoang trò chơi, trên thực tế, những đầu nối luyện kim và khoang trò chơi cũng không có nhiều khác biệt.
Mặc dù nguyên tắc khác nhau nhưng hiệu quả thực tế lại tương tự nhau.
“Tối quá……” Ái Lệ Ti có chút sợ bóng tối, nhưng là một đứa trẻ xuất thân từ một gia đình nghèo khó thì cái gì cũng không có tư cách sợ hãi, cô bé cố gắng hết sức giữ bình tĩnh và làm theo lời quản sự nói. Không suy nghĩ gì, không nghĩ ngợi lung tung, không biết qua bao lâu, chắc là qua mấy phút, thế giới của cô bé đã sáng trở lại.
“Đẹp quá!”
Thứ hiện ra trước mắt cô bé là một “khu vườn” rộng lớn thơ mộng với cỏ cây hoa lá màu sắc rực rỡ và hương thơm ngọt ngào tràn ngập khắp mọi nơi.
Nhưng nếu nhìn kỹ thì cỏ hoa ở đây lại là những viên kẹo đủ mọi màu sắc, dòng suối là sôcôla, ngôi nhà nhỏ là bánh quy và bầu trời là kẹo dẻo……
Trước đây Ái Lệ Ti chưa bao giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279123/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.