Lúc Phỉ Lạc Ti vừa mới rời đi, Ái Lệ Ti và mấy đứa trẻ cùng tuổi vẫn còn đang rửa những quả bí ngô khổng lồ.
Bây giờ Ái Lệ Ti không còn là nô lệ bình thường nữa, có lẽ vì cô bé là người đã nói chuyện với Lãnh Lĩnh chủ đại nhân nhiều nhất, Bố Lai Tư cũng là người có mắt nhìn, ông đã đề bạc cô bé làm hầu gái.
Đối với công trình này, Bố Lai Tư còn sắp xếp cho cô bé đi theo quản sự “học tập”, đây là một cơ hội không phải ai cũng có được, đi theo quản sự học, vậy không phải là muốn đào tạo cô bé thành quản sự sao?!
Ái Lệ Ti vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, cô bé thầm nhủ với lòng rằng mình sẽ làm việc thật chăm chỉ! Hôm nay là ngày đầu tiên cô bé đi làm, nó là người làm việc chăm chỉ nhất.
Đồ ăn trong phủ lãnh chúa ngon hơn nhiều so với những nơi khác, mấy ngày nay Ái Lệ Ti ăn rất ngon miệng, nó cũng cảm thấy cơ thể mình trở nên khỏe mạnh hơn trước rất nhiều.
Người quản sự cô bé đi theo đã dạy cho nó cách sử dụng roi đánh nô lệ và dân thường như thế nào, để khiến họ đau đớn mà không gây ra thương tích nào nghiêm trọng, ảnh hưởng đến tiến độ công việc.
“Đây là kiến thức rất thâm sâu!” Quản sự nói.
Ái Lệ Ti có chút sợ hãi nhìn cây roi, làm nô lệ, tất nhiên nó cũng đã từng trải qua cảm giác đau đớn khi bị đánh, cho dù bây giờ nó có là “Người cầm roi” thì nỗi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279116/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.