Vẫn còn một vài điểm khiến Phỉ Lạc Ti băn khoăn: “Chi phí của 150 người là bao nhiêu?”
Câu hỏi của Phỉ Lạc Ti khiến các nam nữ người hầu trong phòng có chút lo lắng, nhưng họ cũng không dám biểu hiện bất kỳ cảm xúc không cần thiết nào, chỉ có thể cúi đầu thấp hơn.
“Một năm chi phí quần áo khoảng 5 đồng vàng, và chi phí thực phẩm khoảng 2 đồng vàng.” 4993 đồng vàng còn lại là chi phí bảo trì lâu đài.
Con số này lại khiến Phỉ Lạc Ti im lặng, những người hầu trong lâu đài vốn đã là những “Cấp trên” có mức sống khá hơn so với đám nô lệ, nhưng dù vậy, họ cũng chỉ được ăn hai bữa một ngày, một bát súp rau trộn và một miếng bánh mì đen….. Một bữa ăn như vậy nhưng cũng đủ khiến cho nhiều nô lệ phải ghen tị.
Suy cho cùng thì, hầu hết nô lệ đều phải làm việc chăm chỉ trên đồng ruộng, hơn 2000 nô lệ chịu trách nhiệm canh tác trên 150000 mẫu đất thuộc sở hữu của lâu đài, mỗi người phải phụ trách gần 70 mẫu đất, bắt buộc cả người lớn lẫn trẻ em đều phải làm việc chăm chỉ cả ngày lẫn đêm. Vậy nhưng bọn họ cũng chỉ ăn được hai bữa cháo trộn thêm rau dại để được no bụng.
Trong số những nô lệ đó gần như không có người già, bởi vì nô lệ không sống được đến già, dù có mua nô lệ già về thì họ cũng sẽ sớm chết đi.
Đó là vật tư tiêu hao khoảng 10 đồng, khi dùng cũng không có gì gọi là đau lòng.
“Trong kho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-thanh-my-thuc/5279100/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.