Thứ được bày ra trước mặt Tam Nương chính là quả vải chỉ vừa mới hái từ trên cây xuống… trên cuống vải vẫn còn sót lại ít cành lá, hôm nay trước khi bày quán, bọn họ đã ngâm trong nước lạnh thêm một lần nên bên ngoài mới trông tươi mới như vậy.
“Vải này bao nhiêu một cân.” Lão Thường Đầu nhớ tới thê nhi ở nhà, muốn mua một ít về cho bọn họ nếm thử.
“Ba lượng một sọt.” Tam Nương chỉ vào tấm thẻ bên cạnh, trên đó có ghi giá cả.
“Ba lượng?” Giá của nó cao tới mức khiến Lão Thường Đầu phải đau lòng, có điều trái vải tươi mới như vậy thì ba lượng cũng không phải là quá đắt. Cuối cùng, Lão Thường Đầu vẫn không đành lòng bỏ tiền mua về.
Tin tức chỗ này có bán vải khiến nhiều người vây lại, người có thể bỏ tiền ra rất ít, đa số đều chỉ chạy tới để xem náo nhiệt.
“Cô nương, vải này của ngươi tươi quá, sao ngươi có được thế?”
“Chắc không phải mang từ Lĩnh Nam tới đây đấy chứ? Đường xa như vậy, sao có thể còn tươi mới thế này được.”
“Chẳng lẽ ngoài thành Trường An có trồng vải à? Trường An trồng được luôn sao?”
Trước những lời hỏi thăm trong tối ngoài sáng này, Tam Nương không thèm hé răng dù chỉ một lời, chỉ đáp lại những vị khách chịu bỏ tiền mua vải.
Hiện giờ nàng ta thật sự rất cần tiền. Lúc trước quan chủ đã từng nói, chỉ cần kiếm đủ tiền thì nàng ta sẽ được sống lại.
Vải trên quầy không nhiều,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-toa-dao-quan/3492295/chuong-94.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.