Hai người vừa bước vào khu biệt thự, liền cảm thấy bầu trời đột nhiên từ trong chuyển sang âm u, một luồng khí cũ kỹ mục nát ập vào mặt.
Con đường trong khu biệt thự đã sớm hư hỏng, mặt đường xi măng nứt nẻ mọc đầy cỏ dại, đèn đường hai bên xiêu vẹo, phần lớn bóng đèn đã vỡ.
Dây leo trong vành đai xanh phát triển um tùm, bám trên những căn biệt thự bỏ hoang, lớp sơn tường ngoài của biệt thự đã sớm bong tróc, loang lổ.
Cửa ra vào và cửa sổ phần lớn đều hư hỏng không hoàn chỉnh, những ô cửa sổ đen ngòm như những con mắt vô hồn, lạnh lùng nhìn chằm chằm hai người đang đi trên đường.
Gió âm u u hú gào, Dương Mộng Trúc sợ hãi nắm lấy cánh tay Khương Táo, run lẩy bẩy.
"Ăn một miếng không?"
Khương Táo đưa kẹo cao su qua, hoàn toàn không sợ hãi bầu không khí âm u xung quanh, ngược lại còn cảm thấy từng lỗ chân lông trên người đều phấn khích.
Dương Mộng Trúc lắc đầu, chỉ vào đài phun nước khô cạn phía trước: "Qua bên đó là nhà cũ của tôi."
Biệt thự ở đây đều là kiến trúc kiểu Âu cũ kỹ, bây giờ thường thấy ở nông thôn phía Nam. Sân trước biệt thự nhà họ Dương rất lớn, cổng sắt đã rỉ sét hoàn toàn, vừa đẩy ra đã phát ra tiếng kêu ch.ói tai.
Trong sân cỏ dại mọc um tùm, Khương Táo phát hiện một vài chai nước ngọt rỗng vứt trong bụi cỏ, nhặt lên xem, ngày sản xuất là trong năm nay.
"Xem ra có người từng đến đây tìm c.h.ế.t, khả năng cao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293328/chuong-510.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.