Mùng một Tết.
"Tang Tang!"
Khương Táo nhìn thấy Tang Tước ở cửa quán cà phê tầng một của trung tâm thương mại, phấn khích chạy tới, nhảy phắt lên lưng Tang Tước, giống như hồi còn đi học.
Dù bao lâu không gặp, không liên lạc, tình bạn thân thiết giữa Tang Tước và Khương Táo vẫn không hề thay đổi.
"Thời gian này cậu đi đâu thế, tớ nhớ cậu c.h.ế.t đi được!"
Tang Tước kéo Khương Táo từ trên lưng xuống, "Đi làm chuyện lớn."
Khương Táo trợn mắt trắng dã, "Cậu lại lừa tớ."
Tang Tước cười bất đắc dĩ, "Từ Nghĩa Siêu đâu? Lát nữa các cậu muốn xem phim gì, muốn ăn gì cứ chọn thoải mái, tớ trả tiền."
"Vậy hôm nay cậu cứ chờ mà chảy m.á.u đi!" Khương Táo hung hăng nói.
Hai người ngồi trong quán cà phê trò chuyện một lúc, phần lớn thời gian là Khương Táo nói, kể về sự vất vả của năm cuối cấp, kể về những chuyện vui trong khổ ở trường.
Tang Tước hồi đi học, luôn cảm thấy không tự do, luôn cảm thấy học hành mệt mỏi, sau này trải qua rèn luyện ở Quỷ Vương Triều, rồi đến bây giờ được mọi người trông cậy và kỳ vọng, gánh nặng trên vai, mới nhận ra đi học là nhẹ nhàng nhất.
Sự nhẹ nhàng này là nhẹ nhàng về mặt tinh thần, không cần lo lắng về sinh kế, không cần phải chịu trách nhiệm cho bất kỳ ai.
Trò chuyện được hai mươi phút, Từ Nghĩa Siêu mới đến muộn, Tang Tước nhìn ra sau lưng cậu ta từ xa, cô bé người giấy vẫn còn đó, hơn nữa cơ thể còn thật hơn trước, trước đây thường chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293259/chuong-441.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.