Tang Tước gọi một đĩa điểm tâm và một ấm trà trong đại sảnh khách điếm, yên lặng ngồi nghe mọi người xung quanh trò chuyện.
"... Lũ thổ phỉ này không muốn sống nữa sao!"
"Xem lời ông nói kìa, không chống lại triều đình thì chúng nó sống được à? Ông xem đám thổ phỉ ở Tây Nhạc Sơn bên kia được chiêu an cuối cùng kết cục thế nào? Lúc đó nói thì hay lắm, đều cho chức quan, ăn lương bổng của triều đình, kết quả..."
"Đúng vậy, chiêu mượn d.a.o g.i.ế.c người này của triều đình quả là âm hiểm đến cực điểm, chiêu an một đám thổ phỉ, rồi lại phái đám thổ phỉ này đi đ.á.n.h các thổ phỉ khác trong núi, cuối cùng cả hai bên đều thiệt hại nặng nề, triều đình ngồi hưởng lợi."
"Sao lại gọi là âm hiểm được, đây gọi là cẩm nang diệu kế! Chúng ta đều là dân lành, sao có thể đồng tình với lũ thổ phỉ g.i.ế.c người cướp của đó?"
"Haiz! Chẳng qua là thỏ c.h.ế.t cáo buồn thôi, những tên thổ phỉ đó trước đây cũng đều là dân lành, rơi vào cảnh làm cướp đều do cuộc sống ép buộc, bây giờ chúng cũng bị ép đến đường cùng, mới giương cờ chống lại triều đình, nghe nói đã liên kết được không ít người, có khí thế của Kiềm Thủ Quân trước đây."
"Không thành được việc lớn đâu, đợi qua năm, chắc chắn sẽ có đại quân đến trấn áp, Kiềm Thủ Quân chính là tấm gương tày liếp. Các vị có thời gian lo cho lũ thổ phỉ đó, chi bằng lo xem năm sau làm ăn thế nào, chuyện xây tường thành ở Thiên Nhạc Sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293254/chuong-436.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.