Màn đêm sâu thẳm, trăng lạnh treo cao, phía đông thành Kiến Thủy.
Ánh trăng trắng bệch lạnh lẽo rải trên bức tường thành cổ kính, lầu cổng thành toát ra một luồng khí âm u, tấm màn màu đỏ sẫm đột ngột rủ xuống, khẽ lay động trong gió, tựa như m.á.u đang chảy.
Những chậu lửa được đốt lên, chiếu bóng những con hát đang dần tụ tập lên tấm màn màu đỏ sẫm, tiếng luyện giọng í a vang vọng trong đêm đen tĩnh lặng, a dua và quỷ dị.
Các nhạc công ngồi trên ghế, điều chỉnh những món đồ trong tay, tiếng đàn nhị hồ như tiếng khóc than, tiếng chiêng trống trầm đục ngột ngạt, đan xen thành một khúc dạo đầu khiến người ta rợn tóc gáy.
Đàn quạ m.á.u vốn đã ngủ say bị động tĩnh này làm kinh động, thành từng đàn bay qua đồng bằng phía đông thành, lướt qua doanh trại của đại quân Kinh Châu.
Đại quân vốn sĩ khí cao ngất, lúc này lại bị những âm điệu quỷ dị này quấy nhiễu.
Giọng hát a dua đó như có thể xuyên thấu linh hồn họ, khiến họ sống lưng lạnh toát, rợn tóc gáy, trong lòng không hiểu sao dâng lên một cảm xúc bồn chồn bất an.
"Khâu tướng quân, bên thành Kiến Thủy có động tĩnh!"
Phó tướng chạy đến trung quân đại trướng báo cáo, Khâu Vạn Quân đã ngoài năm mươi, râu tóc bạc phơ, ung dung ngồi trên ghế thái sư, tay cầm một cuốn binh thư đang xem, nghe thấy giọng nói hoảng hốt của phó tướng, ông mắt cũng không ngước lên, không giận mà uy.
"Lão phu còn chưa điếc, động tĩnh lớn như vậy, ai mà không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ta-co-mot-quy-vuong-trieu/5293176/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.